Bạn đã yêu ai ngay từ cái nhìn đầu tiên chưa?
Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau vào một buổi tối giao lưu văn nghệ. Nào có ngờ đâu sau 8 năm chúng tôi đã về chung một nhà.
Ngày đầu tiên yêu nhau^^
Ngày đầu tiên chính thức yêu nhau, anh hẹn tôi đi dạo Hồ Hoàn Kiếm.
Giữa tiếng người qua lại, giữa thành phố ồn ào, hai bàn tay ấy nắm nhau rất khẽ — nhưng đủ chắc để bắt đầu một câu chuyện kéo dài suốt tám năm.
Quãng thời gian tìm hiểu
Hơn một nghìn lẻ một cách gọi (tao - mày, tớ - cậu, cùng vô vàn câu chuyện học hành, đã theo chân chúng tôi đi qua những ngày dài: từ sân B5 rộn ràng, những buổi ghé Co.op Mart vội vã, góc thư viện yên tĩnh đến những lần dừng chân ở Circle K khi trời đã muộn.
Chính những ngày tháng bình dị ấy — học cùng nhau, đi cùng nhau, lớn lên cùng nhau — đã lặng lẽ kéo hai đứa lại gần, để rồi từ quen thành thân, từ thân thành thương lúc nào không hay.
Những năm tháng trưởng thành cùng nhau
Là người yêu cũng là người bạn đồng hành trên hành trình học tập và xây dựng sự nghiệp.
Chúng tôi không đi thay con đường của nhau, mà cùng bước song song — khi một người chững lại, người kia chờ; khi một người tiến lên, người còn lại cổ vũ. Mỗi người đều được phát triển theo cách mình mong muốn, nhưng vẫn luôn có nhau trong mọi nẻo đường
Ngày lễ dạm ngõ
Ngày lễ dạm ngõ diễn ra trong buổi sáng yên ấm, khi hai gia đình lần đầu chính thức gặp nhau.
Khi người lớn hai bên trao lời thưa chuyện, tôi chợt nhận ra tình yêu của chúng tôi từ hôm nay đã có thêm một ý nghĩa khác — không chỉ là của riêng hai người, mà còn là sự gắn kết và đồng thuận của hai gia đình.
Phút giây cầu hôn
Tại một nhà hàng sát biển ở Phú Quốc, bữa tối trôi qua chậm rãi; anh kể những điều quen thuộc — công việc, gia đình, và những dự định đang ấp ủ.
Anh bước đến với bó hoa hồng đỏ, không vội vàng, không phô trương. Anh nắm chặt tay tôi, giọng khẽ run nhưng ánh mắt lại vô cùng chắc chắn. Anh nói về ngày đầu chúng tôi yêu nhau, về bảy năm đã đi qua.
"Anh hứa sẽ luôn nắm tay em khi em mệt, sẽ là người ở lại khi mọi thứ khó khăn, và là người gọi em là “nhà”.Em làm vợ anh nhé.”
Giữa ánh đèn, hoa và biển đêm, tôi gật đầu trong hạnh phúc. Và chúng tôi hiểu rằng từ khoảnh khắc ấy, sẽ không còn “anh” và “em” riêng lẻ nữa — chỉ còn một câu chuyện chung, một mái nhà chung, nơi chúng tôi thuộc về nhau.